Chi tiết tin

Bếp ăn từ thiện của dì Phương

Lo ăn hai bữa cho 78 người (trẻ mồ côi, người già neo đơn, người khuyết tật, sinh viên nghèo), chuyện “gạo, đường, mắm, cá” là bài toán mà dì Nguyễn Thị Phương

Lo ăn hai bữa cho 78 người (trẻ mồ côi, người già neo đơn, người khuyết tật, sinh viên nghèo), chuyện “gạo, đường, mắm, cá” là bài toán mà dì Nguyễn Thị Phương, CLB Nữ cựu quân nhân Q.3 thuộc Hội LHPN Q.3 phải “giải” mỗi ngày. Để duy trì bếp ăn từ thiện, ngoài tiền lương hưu, từ ủng hộ của các nhà hảo tâm, dì Phương “U 70” còn tranh thủ giúp việc tại bệnh viện...
“Khu phố này nghèo lắm, lại tập trung toàn dân “thứ dữ”, nghiện ngập, cờ bạc, hút chích. Mấy đứa trẻ bị bỏ lăn lóc, không có bữa cơm chu đáo, như trường hợp hai chị em bé T.V., T.N., chưa tròn 10 tuổi mà cha ở tù, mẹ bỏ đi không phải là chuyện hiếm. Tôi thấy tội nghiệp quá bèn gom chúng lại, nấu cho bữa cơm. Nấu một bữa, hai bữa… rồi không lẽ bỏ mấy đứa nhỏ đói?”. Căn nhà của dì Phương trở thành bếp ăn từ thiện trong 14 năm qua, làm ấm lòng từ trẻ mồ côi, người bệnh tâm thần cho đến các cụ già neo đơn, sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Cảm động trước nghĩa cử của dì Phương, vào tháng 10/2010, UBND P.10, Q.3 cũng đã cấp cho dì khu đất trống khoảng 10m2, thay thế cho căn bếp cũ không đủ chỗ nấu nướng khi nhu cầu ăn cơm từ thiện ngày càng tăng.



Dì Phương chuẩn bị cho bữa cơm từ thiện

Mỗi tháng dì cần 15 triệu đồng và 500kg gạo - quá nhiều so với lương hưu của dì. Vậy mà dì xoay xở được “tiền chợ” rất tài tình. “Ngoài tiền lương hưu, tôi còn đi giúp việc cho người bệnh ở BV Nguyễn Tri Phương. Các Mạnh Thường Quân cũng đóng góp thêm, người giúp chai nước mắm, kẻ cân đường”. Dì lật cuốn sổ ghi tấm lòng của các nhà hảo tâm đóng góp hàng tháng: chồng và con góp 3,5 triệu đồng; Câu lạc bộ phong thủy Huỳnh Mai: 4 triệu; bà Nguyễn Thị La (nguyên chủ tịch UBND P.10, Q.3) trích lương hưu: 300.000đ, Hội Bảo trợ bệnh nhân nghèo: 200 kg gạo, tiểu thương các chợ đóng góp dầu ăn, đường, bột ngọt… Tiền lãnh từ các giải thưởng gương Người tốt, việc tốt, Chiến sĩ thi đua, bằng khen… cũng được dì Phương dành để đi chợ, nếu tháng nào thiếu thì chạy đi vay mượn thêm của bạn bè.

Tiếng lành đồn xa, bếp ăn từ thiện của dì Phương ngày càng đông người đóng góp, trong đó có những chị từng được dì Phương giúp vay vốn làm ăn. Có những đêm dì mất ngủ vì nhà hết gạo nhưng ngày hôm sau, mấy cậu thanh niên nhớ ơn dì giúp cai nghiện đã vác mấy bao gạo đến tặng. Cũng có người trả ơn dì bằng cách quay lại phụ việc ở bếp cơm từ thiện. 

Dì Phương bộc bạch, niềm vui của dì không phải là bảng thành tích, là những tấm giấy khen mà là hình ảnh bếp ăn từ thiện ngày nào cũng đỏ lửa. Cụ bà Huỳnh Thị Sanh, 82 tuổi, không có người thân, bệnh tật, cảm động nói: “Không có chị Phương, không có bếp ăn từ thiện, chắc tôi “đi” lâu rồi. Chị Phương giúp tôi chân tình như ruột thịt, tôi thật lòng không biết nói cảm ơn sao cho hết”.

“Người già ăn uống khó khăn, mấy cháu sinh viên cần sức học nên ăn uống phải đủ chất và phải ngon” - dì Phương nói. Sinh viên nghèo không chỉ biết ơn dì ở những bữa cơm từ thiện ngon, sạch mà còn vì được dì thương như con cháu trong nhà, giúp tìm nhà trọ miễn phí, xin quần áo cũ, xe đạp, xin học bổng cho các em.

“Sắp bước qua tuổi bảy mươi, có lúc nào dì cảm thấy gót mòn, chân mỏi?”, dì đáp lại thắc mắc của chúng tôi bằng nụ cười hiền hậu. Chợt dì đăm chiêu: “Sắp đến Tết rồi, không biết có ai tài trợ quà Tết cho các cụ già không nữa?”.

MINH DIỆU
Ý kiến bạn đọc
Tin liên quan